Phổ Nhĩ Quýt Bản Giao Hưởng Giữa Vị Trà Và Tinh Dầu Thanh Khiết
Có những ngày, người ta ngồi xuống bàn trà không phải để tìm kiếm một câu trả lời, cũng chẳng phải để chuẩn bị cho một cuộc thương thảo cân não. Đơn giản là để nhìn khói trà bay lên, bảng lảng và hư ảo như chính những suy nghĩ không đầu không cuối đang dệt lối trong đầu.
Cuộc sống này vốn dĩ trôi quá nhanh, nhanh đến mức đôi khi chúng ta quên mất cảm giác được “nhàn rỗi” – cái sự nhàn rỗi trong tâm tưởng, nơi mà tâm trí được phép đi hoang, viết nên những dòng lan man không cần định hướng, giống như một dòng sông cứ thế lững lờ trôi mà chẳng thèm quan tâm biển cả đang ở hướng nào.

1. Bản Duyên Khởi Của Đất Trời Và Lòng Người
Nói về trà, người ta hay nói về đạo, về vị, về cái tinh tế của nghệ thuật thưởng thức. Nhưng nếu cởi bỏ hết những tầng lớp trang nghiêm ấy, trà có là gì ngoài một chiếc lá khô được hồi sinh trong nước nóng?
Một quả Phổ Nhĩ Quýt nằm im lìm trong lòng bàn tay, nhỏ nhắn và tròn trịa như một tinh cầu thu nhỏ. Vỏ quýt sần sùi, mang màu xanh sẫm của nắng gió Tân Hội đã qua ngày tháng hanh khô. Bên trong lớp vỏ ấy là những sợi trà Phổ Nhĩ đen thẫm, mang theo mùi của đất ẩm, của rừng già Vân Nam sâu thẳm. Hai vùng đất cách nhau hàng ngàn dặm, hai hương vị tưởng chừng chẳng liên quan, vậy mà bằng một mối duyên khởi nào đó, chúng lại gặp nhau trong một chiếc túi giấy lụa hàn kín.
Cuộc đời của chúng ta phải chăng cũng là những cuộc gặp gỡ đầy ngẫu nhiên như thế? Có những người lướt qua đời nhau như cơn gió thoảng, nhưng cũng có những người dừng lại, hòa quyện vào nhau, làm thay đổi hoàn toàn "hương vị" cuộc đời của đối phương. Như vỏ quýt gặp trà Phổ Nhĩ. Thiếu đi cái chát thanh, hăng hăng của tinh dầu quýt, Phổ Nhĩ chín có lẽ vẫn nồng hậu nhưng đôi khi lại quá trầm mặc, dễ khiến người ta rơi vào cảm giác tịch mịch. Ngược lại, nếu chỉ có vỏ quýt đơn độc, vị chua chát ấy sẽ thật khó dung hòa nếu thiếu đi cái nền ấm áp, bao dung và ngọt hậu của những lá trà cổ thụ. Chúng nâng đỡ nhau, bù trừ cho nhau, tạo nên một sự cân bằng hoàn hảo.
Sự cân bằng – đó chẳng phải là thứ mà cả đời này chúng ta luôn mải miết đi tìm hay sao?

2. Đi Tìm Sự Cân Bằng Giữa Vội Vã Và Chậm Rãi
Chúng ta tìm kiếm sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống, giữa lý trí và con tim, giữa những hoài bão vút cao và thực tại cơm áo tiền tài trì níu dưới chân. Người trẻ tuổi thì vội vã, luôn muốn mọi thứ phải rõ ràng, phải nhanh chóng có kết quả. Họ uống trà như uống một liều dopamine tăng lực, muốn sự tỉnh táo tức thì để tiếp tục lao vào guồng quay.
Nhưng khi đi qua vài ba con dốc của cuộc đời, người ta bắt đầu học cách yêu những thứ cần thời gian để thẩm thấu. Trà Phổ Nhĩ Vân Nam chính là một thứ như vậy. Nó không dành cho những ai vội vàng. Bạn không thể thúc ép một bánh trà Phổ Nhĩ ngon lên men trong một sớm một chiều. Nó cần mười năm, hai mươi năm, hoặc lâu hơn thế, nằm im lìm trong những góc tối của kho trà, âm thầm chuyển hóa, hấp thụ hơi thở của thời gian để rũ bỏ đi cái gắt gỏng của tuổi trẻ, thay vào đó là sự trầm tĩnh, dịu ngọt của năm tháng trưởng thành.
3. Khi Khói Trà Thanh Lọc Những Muộn Phiền
Nhìn dòng nước sôi từ chiếc ấm cổ ngỗng rót xuống, sủi lên những bong bóng nhỏ li ti trên bề mặt quả quýt. Hương thơm đầu tiên thoát ra không phải là mùi trà, mà là mùi tinh dầu quýt sực nức. Đó là một mùi hương rất "sạch". Nó thanh lọc không khí, quét đi những muộn phiền tích tụ trong lồng ngực sau một ngày dài đối mặt với màn hình máy tính và những cuộc họp không hồi kết.
Rồi dần dần, nước trà chuyển từ màu vàng nhạt sang đỏ sẫm như rượu cognac, rực rỡ và ấm áp. Lúc này, vị trà mới thực sự lên tiếng.
Ngồi một mình trong không gian yên tĩnh, nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên hay tiếng còi xe vọng lại từ đại lộ xa xôi, ta chợt nhận ra rằng những điều xa xỉ nhất đôi khi lại là những thứ hoàn toàn miễn phí. Đó là một khoảng trống trong lịch trình. Đó là một buổi chiều không có thông báo tin nhắn công việc. Đó là việc được phép lãng phí một giờ đồng hồ chỉ để đợi một ấm trà đạo nhạt nước.
Người ta cứ mãi chạy theo những cột mốc: mua nhà, mua xe, thăng chức, đạt doanh số... để rồi nhận ra đích đến cuối cùng của mọi sự nỗ lực ấy suy cho cùng cũng chỉ là để đổi lấy một khoảnh khắc bình yên trong tâm hồn. Nếu đã vậy, tại sao không tự ban tặng cho mình sự bình yên ấy ngay lúc này, bên chén trà đang bốc khói?
4. Chén Trà Như Một Tấm Gương Soi Chiếu
Trà Phổ Nhĩ Quýt hay bất kỳ một loại trà nào khác, suy cho cùng cũng chỉ là một cái cớ. Một cái cớ để người ta gặp gỡ tri kỷ, để hàn huyên những câu chuyện không đầu không cuối. Hoặc, như lúc này, là cái cớ để ta tự đối thoại với chính mình.
Trong chén nước màu đỏ ruby kia, ta thấy hình bóng của những ngày đã qua, thấy cả những lo âu cho những ngày sắp tới. Nhưng khi ngụm trà ấm trôi qua cổ họng, để lại vị ngọt thanh khiết nơi đầu lưỡi, mọi lo âu dường như cũng theo làn khói trà mà tan biến vào hư không.
-
Nước thứ nhất: Vị quýt nồng nàn lấn lướt, rực rỡ và đầy kiêu hãnh.
-
Nước thứ ba: Trà và quýt hòa quyện, đậm đà, tròn trịa, đạt đến độ chín muồi.
-
Nước thứ bảy: Vị quýt nhạt dần, chỉ còn lại vị ngọt hậu sâu lắng của Phổ Nhĩ cổ thụ, bền bỉ và thủy chung.
Đời người có lẽ cũng giống như những nước trà này. Thuở ban đầu luôn tràn ngập những hương vị rực rỡ, góc cạnh và thu hút sự chú ý. Nhưng càng về sau, khi những hào nhoáng bên ngoài nhạt bớt, thứ còn lại và sưởi ấm chúng ta chính là cái chất mộc mạc, chân thật và sâu sắc bên trong. Viết lan man, nghĩ lan man, để rồi nhận ra ấm trà trên bàn cũng đã nguội dần. Nhưng cái ấm áp mà nó để lại trong lòng thì vẫn còn đó, nhẹ nhàng và vẹn nguyên.